Lạc trôi về miền đất mộng mơ

Bài luận trường U bắt mình reflect quá nhiều về Chuyên ngữ, điểm đến mà có lẽ mình sẽ biết ơn nhiều nhất trong cuộc đời này. Những tháng năm tuổi trẻ rong ruổi thoải mái, chưa nhiều lo toan, môi trường cởi mở, thúc đẩy mình làm thật nhiều thứ, thúc đẩy mình trở nên tốt hơn. Là điểm đến chông gai nhưng cũng đầy hạnh phúc, khi mình chỉ muốn cất bỏ những điều xấu xí và nhớ về chuyên ngữ với những hình ảnh đẹp đẽ nhất

Và có lẽ mình k thể overcome chuyên ngữ tuyệt vời của mình, nên mình k thể đón nhật một cái gì đó mới ở Đại học. Mình nhìn vẫn extrovert, vẫn hòa nhập rất nhanh, nhưng trái tim mình có lẽ đóng cửa rồi. Bởi mình chẳng thể tìm được cái gì đem lại cảm xúc cho mình như Chuyên ngữ nữa

Chuyên ngữ à, nhớ cậu thật nhiều. Mình đang cố gắng hết sức để cậu tự hào về mình đây. Hãy luôn ủng hộ mình nhé.

Được sống là hạnh phúc – tuần 2: Đứng dậy sau thất bại không dễ một chút nào

Một tuần mình set plan để bắt đầu lại từ đầu, nhưng lại đảo điên bởi chính sự không quyết tâm và nhiều yếu tố ngoại cảnh. Lịch làm overwork, ngủ khuya, thức muộn, productivity kém kinh khủng, nhìn lại một tuần đã lãng phí trôi qua thật hổ thẹn với bản thân.

Nhưng Unist đến như một niềm thức tỉnh, rằng mình chẳng còn thời gian nữa, rằng mình phải chạy nhanh lên, phải nỗ lực lên, vì cơ hội không đến nhiều lần. Unist vẽ ra trong đầu mình một viễn cảnh thật đẹp, nhưng cũng nhiều nỗi lo. Nỗi lo về việc thất bại một lần nữa, nỗi lo về việc cái ngu dốt của bản thân một lần nữa sẽ bị bóc trần ra sao.

Nhưng mình sẽ ổn thôi, mình tin là vậy. Vì mình vẫn còn những người bạn đáng quý, những người luôn mở rộng cánh tay chào đón mình.

Mình tin là mình sẽ làm được

UNIST, Wait for me

Được sống là hạnh phúc – tuần 1: TY à, hãy gặp em trong mơ lần nữa

Một tuần đau khổ với rất nhiều giấc mơ đau khổ, khi nó cứ dằn vặt mãi về việc mình đã thất bại trong việc apply như thế nào. Thế nhưng cuối tuần của mình lại là một giấc mơ thật đẹp, khi mình cuộc tròn trong chiếc chăn ấm áp giữa ngày đông lạnh giá.

Giấc mơ lãng mạn nhưng siêu kì cục, khi mình cùng Lee Taeyong đánh nhau với ma :)))))))))) Nhưng xúc cảm của giấc mơ quá mãnh liệt. Mình chẳng mấy khi mơ về idol, nhưng mình chẳng muốn tỉnh dậy khỏi giấc mơ ấy, Taeyong của mình cứ chỉ ôm lấy mình thôi, chỉ dựa vào mình thôi, chỉ áp hai chiếc má để sưởi ấm nhau, chúng mình chẳng tách khỏi nhau một phút nào cả. ( những cái ôm vô cùng trong sáng nha). Khi tỉnh dậy, cái sự lưu luyến cái ôm trong mơ nó cứ quanh quẩn bên đầu mình, và mình thực sự cần cái cảm giác ấy một lần nữa, thực sự đó

Bubu lâu rồi không xuất hiện, không biết anh có đang ổn không. Em không biết giấc mơ này có ẩn ý gì, cho em và anh hay không. Chỉ là nó quá hạnh phúc, em cảm giác như thực sự được ôm anh vào lòng, để em có thể là một chỗ dựa cho anh khi khó khăn, và anh cũng là điểm tựa của em, để em đánh nhau với mấy con ma trong mơ =))))))))

Taeyong ơi, em nhớ anh nhiều lắm.

Đêm nay, anh có thể đến thăm em trong giấc mơ lần nữa được không?

THÔNG BÁO CHUYÊN MỤC MỚI

Viết dzị thui chứ làm gì có ai đọc chiếc blog này

Dù đang siêu hectic với final trường F nhưng mình muốn bắt đầu một thói quen từ sớm để chữa căn bệnh procastination của mình thui

Chuyên mục mới hàng tuần sẽ là ” Được sống là hạnh phúc “, tên nghĩ vội thế thui ncl mình chỉ kể chuyện mỗi tuần của mình thui ha

Luv luv ptlinh thật nhiều, cố lên

NCT 2020

Can’t live without you

Một ngày thật mệt mỏi, khi mình vấp phải thất bại đầu tiên trong kì apply. Thật ra bản thân mình không devote đủ cho trường, nên âu kết quả không làm mình bất ngờ lắm. Chỉ là có chút hụt hẫng và ngỡ ngàng.

Một chiếc video xoa dịu cả một năm 2020 đầy bão tố. Mình không còn cuồng nhiệt như thuở đầu, mình cũng không dành cuộc đời mình có quá nhiều NCT, mình đôi khi mệt mỏi muốn thoát fan ( do mấy thứ linh tinh chứ các cháu lúc nào cũng đáng yêu hết), nhưng thần kì thay, NCT luôn có cách giữ chân mình ở lại, là một chốn yên bình vỗ về mình trong những lúc mệt mỏi nhất.

NCT 2020, có người thích, người ghét. Nhưng thứ mình nhìn được là nụ cười của các cháu, là nụ cười của mình.

Vậy nên mình biết ơn dự án lần này, rất nhiều, rất nhiều

Năm sau có lẽ sẽ là một năm quảng bá các unit bận rộn, 23 người sẽ chẳng có mấy cơ hội tụ họp, những bài hát của NCT U năm sau sẽ biến mất chẳng biết bao giờ được biểu diễn lại nữa. Nhưng mình tin, năm tới, sẽ là một năm ” đi thật xa để trở về “, để khi chúng ta tụ họp lại lần nữa, sẽ lại tiếp tục là một cú nổ lớn mà Kpop này không lường trước được.

Vì NCT, can’t live without NCT.

Mình đang có đang ích kỷ quá hay không?

Nhà mình có một căn nhà, cho một đứa bạn và hai chị em họ ở cùng. Mọi chuyện rất bình thường cho đến khi mình thấy mình cần một không gian một mình. Và khi ấy mình cảm thấy mọi người đang chiếm đoạt những thứ lẽ ra chỉ mình mình có. Như chỗ ngồi trên bàn học, khoảng yên lặng sau khi đi học về, thời gian tắm vào bất kì lúc nào, từng cuộn giấy mình mua dùng sẽ mãi chả bao giờ hết, từng chiếc dép đi trong nhà, mọi thứ nó sẽ thật đúng theo trật tự mà mình mong muốn. Khi mình phải chia sẻ với những người yêu cầu cao hơn mức sử dụng của mình, mình sẽ quy đó là một sự thiệt thòi mà tại sao mình lại phải chịu đựng cơ ? Mình bị trigger bởi những điều nhỏ nhất, như khi về nhà thật nhiều người chưa tắm, như túi rác không ai chịu đi đổ, như đôi dép cứ tự bị lôi ra khỏi chỗ nó nên nằm để đi lê lết trong nhà, khi từng cái thìa nhà mình mang lên bị réo tên như đòi nợ ( xin lỗi trang nma t cáu lắm, t thực sự ghét mỗi khi m cứ đòi hỏi thứ k có ở đấy, có thể t xấu tính nma t luôn muốn mọi người có sự hài lòng nhất định vs thứ mình đang có, mỗi khi m hỏi về cái gì đó bị thiếu trong nhà mà m cần cứ như ai đó làm mất của mình, đó là cảm giác của t, và chuyện cái thìa với sự lặp lại lần thứ n thực sự trigger t đến mức t k thể chịu được nữa ).

Ừ đáng ra mình nên nói chuyện này rõ hơn. Nhưng mình sợ khi nói ra mọi thứ sẽ căng thẳng tột độ. Mình k muốn lên giọng vì khi ấy chả khác nào mình đang diễu võ dương oai t là chủ nhà còn chúng m chỉ là người ở nhờ. Nhưng mà thực sự bây giờ mình khó chịu lắm mà chả biết kể cho ai. Mình cũng chẳng thể phân công rõ ràng vì ai cũng treo một chữ bận ở đầu môi. Mình sợ bạn bè và chị em họ tị nạnh nhau, nhưng r có lẽ ng cô đơn nhất là mình vì mình thực sự chẳng biết xả nỗi tức này với ai. Vị tha một chút mà bỏ qua, như thế sẽ thoải mái hơn, nên mình cũng dễ ngơi đi mấy chuyện này. Chỉ là nó chẳng biến mất triệt để được, mình lúc nào cũng thế.

Nếu có thể mình mong sau này chẳng có sự nhờ vả nào, mình cũng vậy mà bạn mình cũng vậy. Vì một khi chạm đến tiền bạn là nhiều notion về lợi ích cá nhân lại hiện ra. Phải, nốt năm nay thôi, thực sự mình muốn đỗ, vì chỉ khi đỗ đi Hàn, bên cạnh ước mơ xuất ngoại của mình, mình còn muốn giải thoát chính mình khỏi cái mớ bòng bong này, khỏi ý nghĩ mình là người đang ban ơn cho kẻ khác.

Ptlinh ơi, nhớ giữ gìn các mối quan hệ!

Traffic Congestion

Ở Hà Nội, khi tắc đường, mọi cột đèn đỏ đều trở nên vô dụng.

Dòng người hung hãn, chen chúc nhau. Ngã ba ngã tư chật cứng người vì những chiếc xe ngổn ngang.

Ngổn ngang như những dòng suy nghĩ của con người ta vậy

Giả sử, bên trong mỗi con người là một ngã tư đường, những tham vọng là những dòng xe vội vã, thì khi mưa xuống, là một yếu tố tác động đến suy nghĩ của chúng ta, những mong mỏi tham vọng cứ xô đẩy chen lấn nhau với hi vọng sẽ trở thành tham vọng ưu thế.

Khi này, cột đèn giao thông – những nguyên tắc mà chúng ta tuân theo trong cuộc sống thường này tỏ ra vô cùng yếu ớt.

Và vì thế chúng ta cần người điều hướng giao thông

Để sắp xếp lại những tham vọng ngổn ngang, để ngăn dòng xe lại cho dòng bên kia đi trước, để gỡ rối mối tơ lòng

Và người điều hướng giao thông ấy – chính là lí trí và ý chí mà ta được rèn luyện

Vì ai ?

Dạo này đôi lúc mình cảm thấy mình như một người thừa trong các vòng tròn bạn bè, thấy bị bỏ rơi trong các cuộc trò truyện, thấy bản thân muốn trốn chạy khỏi mọi người.

Cái cảm xúc này thật khó hiểu và bứt rứt, vì mình không biết nó bắt đầu từ đâu. Là do mình hẹp hòi ích kỉ hay do mọi người cũng không cần sự xuất hiện của mình lắm. Mình chán ghét sự cô đơn nhưng lại tình nguyện cô đơn, vì mình nghĩ như thế ít ra mình ổn. Nhưng như thế cũng không ổn lắm. Trong lòng mình hình như đang có rất nhiều thứ gào thét, nhưng nhìn thấy bầu không khí vui vẻ của mọi người, mình lại không muốn nói ra, nói ra lại khiến mọi người xì xào, tụt mood hay khiến mọi người nhìn mình bằng ánh mắt khác không. Mọi người sẽ nghĩ mình đã thay đổi hay bản chất của mình thực ra xấu xa như vậy

Mình không phải người tốt, nhưng mình luôn cố gắng trở thành người tốt. Liệu rằng như thế có khiến mình mệt mỏi với vỏ bọc người tốt mà phần xấu xa trong mình càng mong muốn được trỗi dậy. Mình cũng không biết nữa. Nhưng khi mình nghe lời nhận xét nào đó không tốt về mình, đột nhiên mình thấy chơi vơi. Mình không biết là bản thân đã làm gì để lộ ra cái xấu xa của bản thân. Phát hiện ấy còn đến từ một trong những người mình thân thiết nhất. Ánh mắt – tâm hồn, mình đã làm gì để lộ ra ánh mắt phán xét ấy, do vô tình hay mình thực sự có ý nghĩ như thế. Mình cũng chẳng biết nữa

Có lẽ câu nói mình nói nhiều nhất trên wordpress là mình cũng không biết nữa. Liệu sau này mình đọc lại, mình có tìm thấy câu trả lời cho bản thân mình không

Mình cũng không biết nữa

Sinh nhật, tuổi 18.

Ngày hôm nay trôi qua mà ngôn ngang quá nhiều. Vì mình nhận được nhiều lời chúc hơn mình nghĩ

Nung nấu ẩn sinh nhật lâu lắm rồi, bản thân vẫn luôn muốn trải qua sinh nhật thật lặng lẽ, có lẽ là do chính mình muốn thu mình lại, do nỗi sợ hãi của sự cô đơn. Mình sợ sẽ chẳng ai nhớ tới, mình sợ những lời chúc của mọi người sẽ thật sáo rỗng. Để tránh đối diện với một nỗi buồn, mình chọn bớt đi một niềm vui. Để tránh đối diện với nỗi cô đơn, mình chọn sống trong một vỏ bọc cô đơn khác. Mình tự huyễn hoặc bản thân mình rằng sinh nhật cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, là một ngày không cần phải nhắc tới

Có lẽ càng ngày mình càng giống Nam An, cậu bé làm mình trăn trở rất nhiều. Chỉ là mình không giỏi tạo nên vỏ bọc hoàn hảo như cậu bé ấy. Nhưng mình thực sự muốn dành cho bản thân một khoảng trống, một bước lùi, để mình có thể trốn tránh ngay khi gặp tổn thương.

Chính vì thế mà hôm nay, những dòng tin nhắn tới tấp làm mình thật không quen. Bất ngờ, hạnh phúc, xúc động, tất cả đều ào đến trong lòng mình, nhưng mình thực sự không biết biểu lộ, có lẽ do từ lâu rồi không biểu lộ nữa. Mọi người bảo mình vô tình lạnh lùng, ngay lúc ấy trong lòng mình gào thét muốn phản bác rằng người ta không có quyền phán xét mình như thế. Nhưng rồi cũng đúng, mình chẳng bày ra bộ mặt nào, có làm người ta hụt hẫng tổn thương. Liệu có phải mình đang chìa cái gai để bảo vệ chính mình mà lại vô tình đâm vào người khác.

Rất nhiều lời chúc hôm nay, mình đọc đều rơm rớm. Bức thư của Huyền khiến mình lặng người đi. Nhưng mình chỉ muốn dấu những cảm xúc ấy cho riêng mình.

Có lẽ điều ấy là không tốt, nhưng tương lai mình vẫn lựa chọn như vậy. 18 tuổi, mình là người lớn rồi. Càng lớn thì phần extrovert càng giảm, phần introvert càng tăng. Xã hội càng phức tạp thì càng không nên phơi bày bản thân ra. Mình sợ chứ, sợ nỗi cô đơn, sợ bị chỉ trích, đàm tiếu, ưa nịnh, như những con người tầm thường khác. Nhưng cuộc sống này vẫn cần một vỏ bọc thanh cao, để làm lá chắn cho bản thân mình

Tuổi 18, gửi tới mình: mong cô đơn sẽ thành một lẽ thường tình, thì mình sẽ không cần sợ hãi nó nữa

Search WWW – đứng giữa cuộc đời bạn chọn gì ?

Không phải một ngày rảnh rỗi nhưng sợ nếu để lâu hơn cảm xúc dành cho phim sẽ nguội lạnh, nên mình muốn tản mạn một chút về Search WWW

Đây không phải là bài review, mà là mình viết cho riêng mình, để mình ngẫm ra một bài học sau mỗi bộ phim mình xem

Chủ đề bộ phim khá mới mẻ, thực tế, tuy nhiên thực ra mình không quá hứng thú vào đề tài mà phim đang xoay quanh: cổng thông tin truy cập trực tuyến. Bởi có lẽ mình không theo đuổi ngành nghề này, nhưng bộ phim cung cấp những thông tin khá thú vị về hot search, truyền thông, chính trị Hàn Quốc, ….

Nhưng điều mình thực sự tâm huyết với bộ phim, chỉ bởi một câu nói của Tae Mi khi nghĩ về người tiền bối một thời của mình. Người tiền bối vốn tràn đầy sự nhiệt huyết, đam mê trong công việc, tự tin, tỏa sáng, trong sáng như một thiên thần, nay bị cuốn vào cuộc chiến tranh dành quyền lực, bị mẹ chồng chèn ép, thao túng và trở nên biến chất

Chị ấy không thay đổi do hoàn cảnh. Chị ấy của ngày hôm nay là kết quả của sự lựa chọn trước hoàn cảnh

Chính câu nói này thôi thúc mình phải viết về search WWW. Tuy đây không phải tư tưởng chủ đạo trong phim, nhưng mình thấy mỗi nhân vật đều có sự lựa chọn cho riêng mình

Khi Jin U lựa chọn từ bỏ mẹ mình để giải thoát cho người vợ Song Gaegyong đáng thương

Khi Scarlet lựa chọn đứng về phía Tae Mi thay vì người chị mình vẫn luôn yêu quý và ngưỡng trọng

Khi Brian lựa chọn giữa việc bảo vệ Tae Mi hay Barro

Khi Gaegyong chấp nhận chịu trách nhiệm cho hành động của bản thân để tố cáo người mẹ chồng ác độc và mưu mô

khi bạn lựa chọn ủng hộ đối thủ của bạn vì nó là điều đúng đắn

Con người, sẽ không ít trường hợp phải lựa chọn giữa cái thiện và cái ác, sẽ không ít khi chúng ta phải lựa chọn giữa lợi ích của bản thân và tập thể, giữa lợi ích của công ty và xã hội. Có lẽ hoàn cảnh đưa đẩy chúng ta đến sự lựa chọn, nhưng khi đã lựa chọn rồi, thì chính là do bản thân. Mỗi quyết định được đưa ra, mỗi cá nhân đều phải chịu trách nhiệm cho quyết định đó.

Thực sự câu nói này đánh vào nội tâm bấy lâu nay của mình, khi mình liên tục truy vấn trong thâm tâm rằng mình là người xấu hay người tốt, rằng liệu sau này khi bước ra ngoài xã hội bản thân sẽ biến chất, trở nên ác độc và tàn nhẫn.

Thế nhưng, câu nói này của Tae Mi đã nhắc nhở mình rằng, cuộc đời mình, tương lai mình, sự thay đổi của mình đều do bản thân quyết định

Vậy nên chút dòng vắn tắt này, review k ra review, tóm tắt ND k ra tóm tắt, chỉ để mình nhắc nhở bản thân của tương lai, rằng KHÔNG BAO GIỜ ĐỔ LỖI CHO HOÀN CẢNH

Hết chuyện căng thẳng thì có một điều mình rất thích ở phim là love line siêu nhẹ nhàng đáng yêu. Ở cuối phim có chút sóng gió, cũng là bài học để mình nhận ra về cái tôi trong tình yêu, nếu không cẩn thận có thể giết chết tình yêu bất cứ lúc nào

Nhưng mà siêu thích Morgan ý, nhẹ nhàng ấm áp quan tâm, cầm lên được, đặt xuống được. Ra đi để Tae Mi có không gian suy nghĩ, rồi trở về khi chị cần. Không ép buộc nài nỉ, mọi hành động đều rất tự nhiên và vì bạn gái

Hai đôi còn lại cũng cute, nhưng có lẽ mình ấn tượng với Jin U – chồng của Gaegyung hơn cả. Ban đầu ác cảm vì nghĩ đó là vai phản diện, nhưng càng ngày mình càng chứng kiến sự quan tâm của chú dành cho người vợ trên danh nghĩa của mình, mình càng quý chú hơn. Khi bố mẹ Gaegyung chưa bao giờ đứng về phía chị ấy, thì chú đã đứng ra che chở, bảo vệ Gaegyung và cố hết sức để giải thoát cho vợ mình khỏi cuộc hôn nhân bất hạnh

Nói chung là phim hayyy và cho mình nhiều suy ngẫm phết, nhưng mình lười viết quá. Xứng đáng cho tuần buông thả trước khi đi học trở lại sau Tết Covid